Bắt đầu từ đâu? hành trình đi tìm chính mình của Trần Thế Vĩnh

(Phunutieudung) – Không cường điệu, không tô hồng bản thân, “Bắt đầu từ đâu?” – triển lãm về hành trình đi tìm bản ngã của Trần Thế Vĩnh đã được sự quan tâm của đông đảo bộ phận công chúng.

 Bắt đầu từ đâu? hành trình đi tìm chính mình của Trần Thế Vĩnh

Quyến rũ qua “sự duy nhất”

Trần Thế Vĩnh được biết là người yêu thích việc vẽ từ lúc còn rất bé, khoảng 3-4 tuổi đã biết cầm bút, phấn sáp nguệch ngoạc khắp nơi. Anh dành nhiều công phu cho chân dung tự họa, theo nhiều kiểu khác nhau, nếu tính luôn kiểu ký họa – phác họa, đến nay chắc khoảng vài trăm bức. Tại “Bắt đầu từ đâu?”, anh còn bày ra 11/12 con giáp, chỉ thiếu con rồng.

Theo tín lý Đông phương về 12 con giáp, rồng tuy không có thật nhưng vẫn luôn hiện diện và giữ vị thế cao trong đời sống. Trần Thế Vĩnh có thời gian dài học và gắn bó với Huế, nơi những biểu tượng của kinh kỳ vừa là hấp lực, vừa là đè nén lên một chủ thể đang muốn bung phá để sáng tạo. Có thể cố ý, hoặc vô thức, nhưng sự vắng bóng của rồng – một biểu tượng tâm linh, quyền lực là một chọn lựa, dù khó khăn nhưng khá quyết liệt.

Tác giả không quan tâm đến các cặp nhị nguyên như xấu-đẹp, hay-dở, cao-thấp, hơn-thua, mới-cũ…, mà chỉ tìm “sự duy nhất”. Sự tìm kiếm này có thể thành công, hoặc thất bại nhưng đó là con đường duy nhất.

Đi tìm chính mình qua nét tranh tự họa

Bắt đầu từ đâu? hành trình đi tìm chính mình của Trần Thế Vĩnh

Theo Trần Thế Vĩnh: “Tôi vẽ chân dung chính mình như một khát khao đi tìm bản ngã, khát khao muốn thấy những gì đằng sau thân xác tạm bợ của mình. Trong các chân dung ấy thường có bóng dáng của những con vật. Hình tượng con vật xuất hiện theo tính đa chiều, mỗi con vật là một biểu tượng cho ý niệm của tôi khi quan sát cuộc sống. Đôi lúc đó là sự hoán đổi cho nhau trong sự hiện hữu nhị nguyên của quy luật cuộc sống”.

Qua năm tháng, sự trải nghiệm cũng lớn dần lên, quan niệm về đời và nghệ thuật cũng theo đó thay đổi. Bút pháp của Trần Thế Vĩnh cũng thế, có khi nhẹ nhàng, hiền hòa, cũng có khi mạnh mẽ, dứt khoát. Đây có thể là những biến động trong tâm trạng, mà cuộc hành trình còn tiếp tục để tìm kiếm một sự ổn định chân thực và dài lâu.

Cái nhìn của nhà báo Lý Đợi : “Dường như Trần Thế Vĩnh chỉ muốn vẽ những thứ cận nhân tình, đời thực, nên chính bản thân cũng bị bóc trần, mâu thuẫn ở nhiều khía cạnh. Đó có thể là một quyến rũ chết người, một bản năng nhục dục, một thuần dưỡng ích kỷ, một kỹ năng vô thức, một cái chết ơ hờ, một mơ mộng viển vông…

Nhưng tất cả đều gắn kết với đời sống trần tục này, nên những biểu tượng thanh cao và quyền thế như rồng lại vắng bóng. Trong cõi ta bà nhiều vô cảm và thực dụng như hiện nay, nơi nhiều người chẳng còn thời giờ để tự vấn xem mình là ai, từ đâu đến, đến đây làm gì, thì liệu một biểu tượng như rồng có còn cần và có còn đất sống”.

Người yêu tranh có thể khám phá những bản thể độc đáo qua tranh của họa sỹ tại:  À gallery, 46 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1, TPHCM từ ngày 19/09 – 01/10/2016.

Trần Như