Rồi tôi thấy ai giống chồng tôi đang nắm tay một người phụ nữ ăn mặc thời trang lắm, ở giữa là đứa nhỏ cũng bằng con gái đầu của tôi đi.

Chào mọi người, khi tôi viết những dòng này ra là lúc tâm trạng tôi vô cùng rối bời và đau khổ. Khi các con tôi thiếu thốn ở nhà chờ quà của bố thì chồng tôi lại ngang nhiên qua lại với một người đàn bà khác và còn chở con người ta đi chơi ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6.

Tôi hi vọng rằng, viết những dòng này ra, lòng tôi sẽ nhẹ nhõm hơn và mọi người có thể bớt chút thời gian đọc rồi cho tôi vài lời khuyên lúc này.

Tôi và chồng tôi quen rồi yêu nhau từ khi còn học đại học. Hai đứa cùng quê, nhà nghèo khó, thế nhưng tốt nghiệp đại học cả hai cùng quyết tâm ở lại thành phố với hai bàn tay trắng.

Dù khó khăn nhưng lúc nào chúng tôi cũng động viên nhau cố gắng để xây dựng sự nghiệp. Rồi chồng tôi được nhận vào một công ty liên doanh, thu nhập không cao lắm nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống hàng ngày. Tôi thì đi làm gia sư đủ nghề, thu nhập khá nhưng công việc bấp bênh.

Sau đó, chồng tôi học cao học và học thêm các chứng chỉ MBA để có cơ hội thăng tiến làm lãnh đạo. Nghĩ chồng cầu tiến nên tôi mừng lắm. Thế nhưng điều đó đồng nghĩa rằng chồng tôi không mang tiền về để nuôi gia đình nữa.

chong-cap-bo-1464824702
Trong khi các con tôi chỉ còn đúng 80 nghìn cùng mẹ ăn kem, chồng tôi vẫn vui vẻ đưa nhân tình và con người ta đi chơi 1/6. Ảnh minh họa.

Cùng lúc chồng đi học thì tôi mang bầu. Con ra đời, cuộc sống gặp muôn vàn khó khăn. Gia đình hai bên ở quê cũng chẳng giúp đỡ được gì. Con 3 tháng, mẹ chồng tôi phải trên trông cháu giúp để tôi đi làm.

Ngoài công việc hành chính lương 5 triệu ở công ty ra, tối đến tôi còn tranh thủ làm thêm đủ việc, từ gia sư dạy thêm đến bán các mặt hàng nhỏ. Nhờ nỗ lực hết sức nên tôi cũng kiếm và tiết kiệm được một khoản kha khá.

Dĩ nhiên trong thời gian đó, tiền lương chồng tôi không mang về một đồng vì dùng để đóng các phí học tập của anh ấy. Tôi cũng chẳng kêu ca một lời nào vì nghĩ, bây giờ khổ trước nhưng sau này anh ấy lên chức thì mẹ con tôi được sướng sau. Thế nhưng tôi đã lầm.

Tháng 8 năm 2014, chồng tôi được lên chức, làm trưởng phòng. 1 năm sau làm giám đốc chi nhánh ở miền Bắc. Hàng tháng chồng tôi bay ra bay vào Sài Gòn liên tục, rồi đi Singapore nữa, tiền lương cũng bảo nghìn đô nhưng cũng chứng nào tật nấy, chẳng mang về cho vợ con được một đồng nào.

Trong khi đó, một mình tôi phải gồng gánh đi làm nuôi hai con nhỏ, chi trả tiền ngân hàng (Chúng tôi mua trả góp một căn hộ chung cư ở thành phố). Đôi lúc tôi nhắc nhở anh về trách nhiệm gia đình của mình nhưng chồng tôi gạt qua bảo, đang phải tiết kiệm để lo việc lớn. Tôi không biết anh ấy lo việc lớn nào nhưng việc trước mắt là các con lớn từng ngày, chi phí học hành đắt đỏ mà một mình tôi không kham được.

Vài tháng gần đây, chồng tôi có đưa thêm cho 2 triệu để trả tiền học thằng nhỏ. Dù ít so với mức lương của chồng nhưng với tôi có còn hơn không.

Hôm qua, ngày 1/6, tôi có nhắn tin gọi chồng về sớm một hôm để đưa các con đi chơi nhưng chồng tôi lại kêu bận. Tôi đành một mình đưa hai đứa nhỏ ra công viên trung tâm với 80 nghìn trong tay.

Đi chơi, các con thấy các bạn khác được bố mẹ dắt tay, được vui chơi và mua bao thứ quà cứ liên tục hỏi “Bố đi đâu rồi mẹ? Sao bố không về đưa con đi chơi?”. Nhìn hai đứa nhỏ chỉ được mẹ mua cho hai cái kem ăn, vừa ăn vừa chỉ trỏ vui cười mà tôi muốn rơi nước mắt.

Rồi lúc đó, tôi thấy ai giống chồng tôi đang nắm tay một người phụ nữ ăn mặc thời trang lắm, ở giữa là đứa nhỏ cũng bằng con gái đầu của tôi đi. Lúc đó, tôi mong rằng không phải chồng mình. Thế nhưng tiến gần lên thì đúng là con người đó. Tôi phải kéo hai con dừng chân nghỉ một lúc để hít thở không khí.

Tim tôi đau quặn thắt. Không ngờ bao nhiêu năm yêu nhau, bao nhiêu năm khó khăn đến thế, tôi thì phải một lúc làm bao việc để nuôi con, nuôi cả gia đình cho chồng ăn học. Thế mà giờ anh ta lên chức rồi thì quần là áo lụa cặp kè với người khác. Anh ta còn có thể dẫn con người ta đi chơi còn con mình bỏ đói với 80 nghìn còn lại của mẹ ở nhà. Thử hỏi có người bố, người chồng nào như thế không?

Tối đó, anh ta vẫn về nhà với bộ dạng thờ ơ như không. Nhìn lại mình, sinh hai đứa con, da nám, bụng sồ sề toàn mỡ, quần áo cũ nhăn nhúm không dám mua. Tôi chỉ mặc đồ thừa của chị gái, bạn bè cho, 6 năm nay chưa mua một cái mới.

Nhìn thấy chồng tôi thấy căm hận muốn cấu xé chửi bới trút nỗi lòng nhưng tôi không thể nào làm được. Ảnh minh họa.
Nhìn thấy chồng tôi thấy căm hận muốn cấu xé chửi bới trút nỗi lòng nhưng tôi không thể nào làm được. Ảnh minh họa.

Còn chồng tôi từ 1 năm nay bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn, quần là áo lượt, tóc tai bóng loáng. Thế mà tôi chẳng nhận ra, cứ nghĩ chồng lên chức nên cần trau chuốt ngoại hình hơn. Không ngờ…

Nằm bên chồng mà như bao cái gai đâm tua tủa xung quanh. Đôi lúc nổi điên mường tượng đến cảnh bọn họ trên giường hú hí ra sao chỉ muốn la hét, chửi bới, cấu xé cho hả giận. Vậy mà vẫn phải nắm chặt tay cố kìm nén. Tôi khổ quá rồi, phải làm sao lúc này đây? Xin hãy cho tôi vài lời khuyên.

Theo NĐT