chong-sap-cuoi-ki-keo-chuyen-sinh-le-vo-tre-chot-1-cau-chac-nich-khien-anh-ten-to-

Dù biết Thanh không giàu có gì, nhưng việc anh cứ kì kèo mặc cả chuyện sính lễ khiến Như cảm thấy tổn thương. Hơn hết, cô cho rằng người đàn ông tính toán như thế khó lòng chung sống được. 

Như là người con gái có gia cảnh khá giả, nhan sắc cũng thuộc dạng ưa nhìn nhưng duyên phận khá hẩm hiu.

24 tuổi đầu, cô vẫn chưa có mảnh tình vắt vai mặc dù Như khéo ăn, khéo nói và đặc biệt sống rất biết điều.

Tuy có nhiều người khác giới quý mến, nhưng họ luôn nói chỉ coi Như như 1 người bạn hoặc 1 người em gái…

Mãi cho tới khi gặp Thanh, Như mới nếm mùi vị của tình đầu. Được gần 1 năm mặn nồng thì Thanh đưa Như về ra mắt, tiện ngỏ lời muốn cưới. Ngẫm đi nghĩ lại, Như thấy Thanh cũng là 1 chàng trai tốt.

Trong 1 năm yêu đương, anh dù không có nhiều tiền nhưng vẫn cố gắng chiều chuộng Như. Không chỉ thế, anh lại cùng quê, lấy chồng ở gần nhà bố mẹ đẻ là điều tuyệt nhất rồi.

Cuối cùng, Như cũng gật đầu đồng ý. Thanh giục bố mẹ sang thăm nhà gái, rồi chọn ngày lành tháng tốt để dạm ngõ, làm lễ ăn hỏi và cưới. Mọi chuyện khá là suôn sẻ, bố mẹ 2 bên nói chuyện rất vui vẻ và hợp nhau.

Nhưng một tối nọ, Thanh và Như hẹn gặp nhau ngoài quán cà phê để bàn chuyện cưới xin. Lúc này, Thanh thỏ thẻ hỏi Như:

– Này em, bình thường ở quê mình là 5 lễ nhỉ.

– Ngày xưa thường là 5, nhưng 1 – 2 năm gần đây bạn em cưới đều 7 hoặc 9 lễ cả rồi đó. Nhưng cá nhân em thì không thích 7, em thích 9 lễ số đẹp hơn.

– Anh lại thấy xung quanh xóm anh đều 5 lễ. Hay vợ chồng mình làm 5 lễ nhé! Dù sao thì lương của anh cũng không cao, tiết kiệm được chút nào thì mai này về chung sống càng bớt nợ chút ấy. Chứ 9 lễ hơi nặng với anh.

Hơi thất vọng nhưng Như cũng không nói gì. Dẫu sao lương lậu và gia cảnh của Thanh, không phải cô không biết. Sau cùng, Như lén hơi thở dài và bảo:

– Được, 5 lễ cũng được.

(Ảnh minh họa)

Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại tại đó. Trong một lần Như tới nhà Thanh chơi, bố mẹ anh lại gọi cô ra rồi gặng hỏi:

– Bố mẹ cháu có nói gì về chuyện thách cưới không?

– Dạ, không đâu bác ạ. Cái đó tùy tâm nhà trai thôi.

– Ừ, thế để bác còn biết chuẩn bị. 

Tưởng sự chuẩn bị của họ như thế nào, 2 hôm sau Thanh lại nhắn tin cho Như đưa ra đề nghị:

– Này em, mẹ anh định đưa tiền thách cưới là 20 triệu. Nhưng hiện giờ chuẩn bị cho đám cưới khá bí, mẹ hỏi đưa 15 triệu được không?

– Không vấn đề gì đâu anh. Dù sao tiền đó rồi mẹ em cũng cho 2 đứa mình mua sắm đồ đạc thôi.

– Thật hả? Vậy anh đưa 10 triệu nhé!

Như nín thinh không đáp nữa. Cô không hiểu tại sao cô yêu anh gần 1 năm mà không nhận ra anh lại là người tính toán tới như vậy?

Rõ là muốn cưới con nhà người ta nhưng tiền sính lễ cho tới tiền thách cưới, cứ đi mặc cả từng đồng.

Mà số tiền thách cưới thì từng vùng đều có một mức chung cả rồi, vậy mà Thanh cứ nài nỉ, kì kèo.

Như cũng buồn, nhưng không nói gì vì cô sợ, chỉ cần đối thoại là sẽ tức giận và cãi vã mất. Cô chỉ hỏi khéo mẹ rằng, nếu như tiền thách cưới nhà trai đưa ít, bà sẽ phản ứng thế nào. Mẹ cô cười và an ủi:

– Họ đưa bao nhiêu thì mẹ cho các con bấy nhiêu. Lấy tiền đó mà sắm sửa đồ dùng trong phòng ngủ.

– Nhưng nếu họ đưa ít quá thì sao ạ?

– Chắc không tới mức vậy chứ? Mà cũng không sao con ạ, đang chuẩn bị đám cưới nên túng thiếu là chuyện thường, đưa ít 1 chút cũng được. Quan trọng là mai này họ sống với con như thế nào!

Rồi ngày dạm ngõ cũng cận kề, Thanh lại tới tìm Như lần nữa và đưa ra đề nghị:

– Này em, anh nghĩ nếu như tiền thách cưới mẹ cũng cho mình, chi bằng anh giữ luôn nhé.

– Anh nói gì cơ? Ý là sao?

– Ý là hôm tới nhà anh không đưa tiền nữa, dạo này bố mẹ anh túng thiếu thật sự, không xoay đủ tiền mất. Còn mai này vợ chồng mình làm, có tiền thì mình sắm sửa đồ đạc trong phòng ngủ sau.

– Anh ạ, lấy vợ là chuyện cả đời mà anh cứ làm như đi mua mớ rau, mớ cá ngoài chợ vậy.

Cứ dăm ba hôm lại qua xin giảm, xin bớt, anh thấy em giống gái ế đại hạ giá vậy à? Thôi, anh để dành 5 lễ và tiền thách cưới đó mà hỏi người khác nhé. Em hủy hôn.

Nói rồi, Như quay người bước đi, cố gắng giữ cho mình không khóc. Còn Thanh, anh tẽn tò khi bị vợ sắp cưới nói thẳng mặt như vậy. Anh cố gắng chạy theo và níu kéo Như lại nhưng vô ích.

Bởi Như nghĩ kĩ rồi, một người đàn ông nghèo tiền tài có thể chấp nhận, nhưng nghèo về ý chí, lúc nào cũng tính toán thiệt hơn từng đồng với vợ thì cô không bao giờ hạnh phúc được.

MISS MỘNG MƠ – THEO HELINO