Bác sĩ Nguyễn Thị Quỳnh Hương

Người quen, bạn bè của nữ bác sĩ xinh đẹp, dịu dàng Nguyễn Thị Quỳnh Hương (Bệnh viện Từ Dũ, TP.HCM) đã quen với những khung hình quen thuộc về các trò cảm giác mạnh được cô đăng trên facebook.

Nhưng hầu như ai cũng thót tim khi đọc dòng thông báo, cô suýt mất mạng trong một chuyến lặn biển. Nhắc lại chuyện này, Hương nhỏ nhẹ: “Do thiết bị trục trặc ở độ sâu hơn 30m, tôi suýt bỏ mạng. Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ mình không còn hối tiếc gì nữa vì đã sống hết mình, dám mơ ước, dám mạo hiểm. Sống có chất lượng vẫn hơn số lượng. Khi bạn ra đi, cái còn lại là những gì đã cho đi chứ không phải thứ mang theo”.

Bác sĩ Nguyễn Thị Quỳnh Hương

Bác sĩ Nguyễn Thị Quỳnh Hương

Vượt qua sợ hãi

Trang facebook của bác sĩ Quỳnh Hương luôn ăm ắp những hình ảnh cô với những chuyến đi lên rừng, xuống biển. “Tôi mê những môn thể thao cảm giác mạnh, đặc biệt là các môn dưới nước như lặn biển, thuyền hơi, lướt ván buồm…

Sau những đổ vỡ, thất bại trong hôn nhân, tôi lao vào thể thao. Ngoài việc giúp mình có sức khỏe, thể thao còn có ích rất nhiều trong việc giúp tinh thần phấn chấn, linh hoạt, lạc quan và tự tin hơn. Môn thể thao nặng đầu tiên tôi tập chơi là trekking, chạy bộ, xe đạp địa hình, leo núi.

Tôi đã leo lên được nhiều ngọn núi ở Việt Nam (Bà Đen, Tà Chì Nhù…) và các nước, trong đó có Kinabalu (Malaysia), một trong những ngọn núi cao nhất Đông Nam Á – hơn 4.000m; khi leo đến đỉnh, cảm giác rất sung sướng vì mình đã vượt qua được bản thân. Sống, cũng như leo núi, khó khăn trước mắt nếu không thể vượt qua thì tìm đường vòng để tiếp tục đi lên”.

Do tuổi thơ gắn với môi trường bệnh viện, là nơi làm việc của cha, nên Quỳnh Hương đến với nghề y như việc vốn dĩ phải thế, và đã gắn bó 14 năm. Hương chọn khoa sản vì muốn bản thân có thể mang đến thật nhiều niềm vui cho các gia đình trong giây phút hân hoan đón chào những thành viên mới.

Có lẽ do hoàn cảnh hơi đặc biệt, được trui rèn tại môi trường nhiều áp lực, vất vả hơn một số bạn cùng trang lứa nên hiện tại, khi gia đình khuyết một bờ vai, làm mẹ đơn thân, Quỳnh Hương vẫn tự tin kiểm soát được những khó khăn, cực nhọc, để có thể gánh gồng và vượt qua thử thách.

Do đặc thù công việc, phải thường xuyên trực đêm tại bệnh viện, nên thời gian rảnh rỗi còn lại, đa phần cô dành cho con: đưa rước, dạy học, nấu ăn, giặt ủi, lau dọn… Và để cân đối thời gian, Hương hướng con tham gia chung những hoạt động thể thao với mình, cùng đi bơi, đạp xe, nấu ăn, làm bánh…

Bé Quỳnh, cô con gái nhỏ, đứng trước cuộc chia tay của cha mẹ, dẫu buồn, nhưng chưa bao giờ thổ lộ. Bé vẫn cố gắng học thật giỏi, điều đó đã giúp bà mẹ trẻ rất nhiều. Nên mỗi khi đứng trước những thành công gặt hái được trong cuộc sống, người đầu tiên Hương nghĩ đến là con gái, vì đó là động lực cũng như trách nhiệm của người mẹ đơn thân. Ngược lại, những khi lòng chênh chao, cô lại lên đường đi phượt!

Vượt qua sự sợ hãi trên những cung đường quanh co, hiểm trở, ngước mắt nhìn khung cảnh quê hương tuyệt đẹp hiện ra, cô thấy mọi vấn đề đang xảy ra trong cuộc sống của mình đều hóa thành chuyện nhỏ. Phượt, với Quỳnh Hương, không đơn thuần chỉ là đi chơi mà chính là một trong những phương pháp trị liệu, hàn gắn vết thương.

BS Quỳnh Hương trong một chuyến thăm khám từ thiện
BS Quỳnh Hương trong một chuyến thăm khám từ thiện

Chiến thắng bản thân

Có cảm giác quỹ thời gian của vị nữ bác sĩ này không có chỗ trống. Quên mình ở bệnh viện, tận hiến ở những chuyến công tác từ thiện, “đốt” mình để làm ấm ngôi nhà thiếu nóc, và cháy hết mình trong những chuyến đi… Hương nói như tự nhủ: “Suy cho cùng, những người mạnh mẽ không phải do họ muốn thế, mà vì nhận ra trên thế gian này, không thể dựa dẫm vào ai ngoài bản thân. Cứ tâm niệm thế mà tôi dấn bước. Tấm huy chương nào cũng có mặt trái.

Tôi cố gắng chiến thắng bản thân, sống tốt hơn ngày hôm qua là được. Tôi quyết định khăn gói theo học nghiêm túc môn lặn biển, vì đây là môn rèn luyện tính kỷ luật cao, cũng tương tự như ngành nghề tôi đang theo đuổi và cống hiến”.

Lấy được bằng scuba diving (lặn có bình dưỡng khí) của SSI (hệ thống các trung tâm đào tạo lặn quốc tế), Hương bắt đầu lặn biển Nha Trang, Bình Thuận, Phú Quốc, Côn Đảo, Campuchia, Malaysia, Thailand… Cô ấn tượng nhất là lần lặn vào bên trong xác các tàu đắm của Nhật trong chiến tranh thế giới thứ hai ở vịnh Coron (Philippinnes) nơi độ sâu hơn 40m. Lúc ấy, Hương cảm thấy rất tự hào vì đã vượt qua sự sợ hãi của bản thân.

Hoặc như lần đi lặn xem cá mập ở Malapascua (Philippinnes), Hương phải dậy từ 4g sáng, chuẩn bị đồ đạc lên tàu, đeo bộ thiết bị lặn khoảng gần 20kg xuống nước trước lúc mặt trời mọc ở độ sâu hơn 30m để chờ cá mập…

Thành công từ học hành, nghề nghiệp, đến cả những trò chơi giải trí, Hương ngậm ngùi nhận ra rằng, thất bại lớn nhất của cô đến giờ có lẽ là trong hôn nhân. Cô mắc bệnh trầm cảm sau ly hôn, cộng thêm bị viêm dạ dày nặng do stress.

Chồng cũ đã phải mời các bác sĩ chuyên khoa tâm thần, tiêu hóa về chữa chạy cho Quỳnh Hương. Sau hơn một năm điều trị không có kết quả, Quỳnh Hương cảm thấy không thể sống – như – đã – chết. Cô quyết định bỏ thuốc, lao vào tập thể thao từ trong phòng gym đến ngoài trời.

Và cô đã học được cách sống một mình tích cực: đối diện với cô đơn, tự lực để có thể trở nên mạnh mẽ và bình thản. Tình yêu là duyên nợ, cả hai phải cùng giữ chứ không thể chỉ từ một phía. Khi hết duyên hết nợ thì thanh thản để tình yêu ra đi…

Và cứ thế, cuộc sống của nữ bác sĩ trẻ, của người mẹ trẻ dần dà tích cực hơn. Và, có bao nhiêu nỗi buồn, cô thả hết vào biển sâu, để khi trở về đời thường, khoác vào người chiếc áo blouse trắng, cô hân hoan đón mừng những thiên thần bé nhỏ chào đời. Và khi về nhà, bên thiên thần nhỏ của riêng mình, Hương lại là người mẹ dũng cảm, kiên cường…

Theo Khánh Thủy (Phụ nữ online)