Bố và mẹ luôn ở đây, bên con, yêu thương mà không cần con hoàn hảo, không cần con lúc nào cũng rực rỡ thành công. Lúc yếu mềm nhất, lúc thách thức nhất, lúc sai lầm nhất.

Con gái chia tay tiểu học, nhà trường đề nghị bố mẹ hãy viết cho con một bức thư nhân sự kiện trọng đại này. Suy nghĩ mãi.

Hỏi kinh nghiệm các bà mẹ mà mình tín nhiệm, lời khuyên đưa ra là khuyên nhủ ít thôi, yêu con vô điều kiện và đặt niềm tin vô hạn ở con…

Con gái yêu của mẹ!

Bố và mẹ luôn ở đây, bên con, yêu thương mà không cần con hoàn hảo, không cần con lúc nào cũng rực rỡ thành công. Lúc yếu mềm nhất, lúc thách thức nhất, lúc sai lầm nhất

Con chim mẹ, trước khi thả con chim non tung cánh giữa bầu trời, nó phải dạy cho con chim non biết cách bay, biết kiếm mồi, biết nương theo hướng gió, biết tìm chỗ trú an toàn, biết tránh những điều nguy hiểm.

Vậy, mẹ cần phải làm gì đây để giúp cho con có thể tự tin bước vào đời? Mẹ luôn tự đặt cho mình câu hỏi ấy, mỗi ngày nhìn thấy con khôn lớn.

Nhưng rồi nhìn lại chặng đường 10 năm con đã đi qua. Mẹ nhìn thấy nhiều điều con đã tự trang bị cho mình.

Con là một cô gái rất mạnh mẽ. Khi con xác định được mục tiêu của mình, con sẽ nỗ lực bằng mọi cách để thực hiện cho bằng được.

Con tự học cách đọc và con đã biết đọc ngay cả khi con chưa bước chân vào lớp 1. Con tự học cách đi xe đạp hai bánh mà không cần ai giúp, và cũng chẳng cần ai động viên, cổ vũ.

Con là cô bé ham tìm hiểu, khám phá, luôn đặt câu hỏi “tại sao?” về những gì xảy ra xung quanh con. Con ham đọc sách, và có tình yêu vô bờ với sách.

Phần thưởng mà con mong muốn mọi người tặng cho mình đều là sách. Con quý từng cuốn sách, vì cuốn nào con cũng thấy có điều gì đó đáng để đọc.

Đọc sách đã giúp con có trí tưởng tượng và vốn từ vựng phong phú. Đọc sách giúp con có cái nhìn bao dung hơn với những gì xảy ra xung quanh mình.

Con là cô bé đa tài, con giỏi ở cả những môn đòi hỏi vận động như thể thao, bơi lội, lại giỏi ở cả những môn nghệ thuật như đàn và vẽ.

Con còn giỏi nấu nướng. Con đã có thể nấu một mâm cơm đầy đủ món mặn, món canh, món luộc khi con mới chỉ học lớp 1.

Con xinh đẹp và có một trái tim nhân hậu. Mẹ nhớ mãi lần cùng con xem bộ phim Cô bé Hà Nội, con đã khóc nấc lên, nghẹn lời với hoàn cảnh éo le của cô bé.

Con là một cô bé độc lập và đầy bản lĩnh. Khi con làm sai điều gì, con đều thẳng thắn nhận lỗi. Con tự chủ động lo mọi việc của mình mà không nhờ giúp đỡ.

 Thật lòng mẹ thấy rất tự hào về con!

Mẹ thấy con đã tự trang bị cho mình hành trang để bước vào đời.

Hãy tin rằng khắp bốn phương trời này không ai tin và thương con như bố mẹ. Hãy đến bên bố, mẹ bất cứ khi nào con cần, bày tỏ chia sẻ bất cứ điều gì đang làm con rối trí…

Con gái yêu quý!

Lên cấp 2, con sẽ được học nhiều môn học mới hơn, nội dung cũng sẽ khó dần lên. Con sẽ thấy cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng.

Không phải lúc nào mình cũng biết cách cư xử với mọi điều xảy ra với mình; con sẽ phải đứng trước nhiều lựa chọn mà con không biết thế nào là phù hợp.

Nhưng con hãy sống như là con. Con hãy tiếp tục nuôi dưỡng khát khao khám phá cuộc sống bằng cách đi nhiều, không ngại thử những điều mới mẻ, luôn đặt câu hỏi cho những gì tồn tại quanh mình.

Con hãy luôn là một người chính trực, dám làm, dám chịu. Chính trực sẽ giúp con luôn sống thanh thản và ngẩng cao đầu.

Con hãy giữ tâm hồn và trái tim nhân hậu của mình. Con hãy luôn là cô bé xinh đẹp, hãy giữ gìn và chăm sóc những gì mà con đã có.

Hãy làm chủ cơ thể mình, làm chủ tâm trí, cảm xúc của mình, luôn tin vào linh cảm của mình và hãy tự đưa ra quyết định cho mình rồi con sẽ làm chủ cuộc đời mình.

Làm chủ là con cai quản được nó. Làm chủ cơ thể là mẹ mong con hãy tôn trọng sự sống của chính con, trân trọng sức khỏe của mình, yêu quý cơ thể của mình.

Ăn nhiều rau xanh, hoa quả, uống đủ nước hàng ngày để con luôn mạnh khỏe; tăng cường vận động để tăng sự dẻo dai cho cơ thể của chính mình.

Và mẹ cũng mong con tôn trọng và trân quý sự sống của người khác, của muôn loài sinh linh trên Trái Đất này nữa con nhé.

Đánh người, xâm phạm đến cơ thể là những điều không ai được phép làm với con và chính con cũng sẽ không được làm với người khác.

Càng lớn, con sẽ thấy mình có nhiều suy nghĩ, sẽ làm cho con vui hay buồn, hạnh phúc hay chán nản, tức giận hay yêu thương,…

Ai cũng có nhiều suy nghĩ về mọi chuyện trong cuộc sống và có vô cùng nhiều các loại cảm xúc với những chuyện xảy đến với mình, con ạ.

Việc chúng ta cần làm là: Nhận ra chúng, hãy gọi tên nó: “Oh, mình đang giận”; “Oh, mình đang khó chịu”; “Mình đang vui”; “Mình đang lo lắng”; “Suy nghĩ này của mình không được ok lắm hay sao ấy nhỉ?”.

Con hãy để bản thân mình nhận ra các suy nghĩ, cảm xúc của mình. Khi đó, con sẽ thấy nhẹ nhàng và có thể cho nó dần đi qua.

Những suy nghĩ tốt, những cảm xúc vui vẻ hạnh phúc con hãy giữ lại lâu một chút. Những suy nghĩ không hay, những cảm xúc không bình an, không dễ chịu con hãy cho nó qua đi nhanh hơn một chút.

Con nhận ra nó, giữ nó lại hay cho nó nhanh chóng qua đi là con cai quản được rồi, phải không con?

Và bất kể khi nào khi con có những cảm xúc không dễ chịu thoải mái khiến con muốn có những hành động trả đũa.

Những lời nói gay gắt, những phản ứng, không thấy dễ chịu và thoải mái hơn được thì con hãy chia sẻ với bất cứ ai mà con thấy tin cậy.

Bố mẹ, ông bà, đều sẵn lòng lắng nghe con và sẽ giúp con tìm thấy cách tốt hơn để giải quyết mọi chuyện con nhé.

Hãy tin rằng khắp bốn phương trời này không ai tin và thương con như bố mẹ.

Hãy đến bên bố, mẹ bất cứ khi nào con cần, bày tỏ chia sẻ bất cứ điều gì đang làm con rối trí.

Bố và mẹ luôn ở đây, bên con, yêu thương mà không cần con hoàn hảo, không cần con lúc nào cũng rực rỡ thành công.

Lúc yếu mềm nhất, lúc thách thức nhất, lúc sai lầm nhất, lúc hoang mang nhất, lúc không biết nói cùng ai nhất thì hãy gọi cho mẹ nhé.

Mỗi năm, cứ vào ngày sinh nhật mình, con hãy mang thư này ra đọc lại một lần con nhé…

Vậy là cái ngày con sẽ phải chịu trách nhiệm với mọi quyết định, mọi hành vi của mình càng đến gần.

Chỉ 8 năm nữa thôi, khi con tròn 18 tuổi, con sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về mọi điều con làm.

Nhưng con biết không, con sẽ phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của con ngay từ bây giờ.

Những gì con học được, những gì con yêu thích, những gì con dành tâm sức sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời của con sau này.

Người ta bảo rằng, bạn muốn mọi người nói gì về mình vào dịp sinh nhật 80 tuổi thì hãy nỗ lực làm điều đó ngay từ bây giờ.

Vậy, đến sinh nhật của con năm 80 tuổi, con muốn người thân của mình, bạn bè, đồng nghiệp, xã hội nói gì về con? Con thử suy nghĩ xem nhé.

Mẹ biết có thể con chưa hiểu hết những gì mẹ nói. Vậy thì mỗi năm, cứ vào ngày sinh nhật mình, con hãy mang thư này ra đọc lại một lần con nhé. Mẹ tin là, mỗi tuổi, con sẽ càng hiểu được nhiều hơn những gì mẹ muốn nói với con.

Mẹ yêu con!

Hà Thành – Theo Giadinhvietnam