Thai lớn rồi, muốn phá phải cắt nhỏ, em quyết định cho kỹ đi! Dạ bác sĩ ơi, em quyết định là…

Chào các mẹ! Em không phải là gái hư, ăn chơi trác táng để đến nỗi có bầu mà đi phá thai đâu. Em có chồng, nhưng không hạnh phúc.

Thai lớn rồi, muốn phá phải cắt nhỏ, em quyết định cho kỹ đi! Dạ bác sĩ ơi, em quyết định là…

Em thuộc dạng muộn chồng, mãi 34 tuổi mới cưới. Chồng em nhỏ hơn 5 tuổi. Không phải em ế mà nhắm mắt đưa chân đâu, vì giữa chúng em có tình cảm thực sự, em nghĩ thế. Lúc đầu em cũng ngại người ta bảo mình bà già lái máy bay, nhưng nhờ sự chân thành của chồng đã khiến em bất chấp tất cả mà cưới.

Sau cưới, bao nhiêu tiền bạc, tình yêu thương em vun hết cho gia đình, cho chồng vì nghĩ mình đã tìm được bến đỗ thực sự. Chồng trẻ tuổi, chưa có sự nghiệp vững vàng trong tay nên em giao hết tài sản bao năm mình tích cóp được để chồng hùn hạp với bạn làm ăn mà không mảy may toan tính hay sợ gì cả.

Nhưng cuộc đời có ai ngờ, chồng em không mang tiền đó đi làm ăn mà đi bao gái, chơi cá độ hết. Lúc phát hiện ra chuyện này, em mang thai được 3 tháng. Khỏi phải nói tin đó như sét đánh ngang tai với em, nhưng rồi nghĩ đến con lại tha thứ cho chồng vì nghĩ đàn ông mà ai chẳng có phút sa ngã. Chỉ cần từ giờ em quan tâm anh hơn, lạt mềm buộc chặt hơn, hơn nữa có con rồi sẽ khiến anh thay đổi.

Thai lớn rồi, muốn phá phải cắt nhỏ, em quyết định cho kỹ đi! Dạ bác sĩ ơi, em quyết định là…

Nhưng không…

Bầu em bước sang tháng thứ 5, một hôm đi làm về anh hỏi em có tiền không đưa anh 100 triệu đồng làm ăn. Em bảo không có thế là anh đi suốt đêm không về. Hôm sau về em hỏi anh đi đâu thì anh bảo:

– Nhiều chuyện quá hỏi làm gì?

– Em là vợ anh mà, làm vợ không có quyền được biết hay sao?

– Không, đi đâu làm gì là chuyện của tôi cô biết chưa?

– Sắp làm cha rồi, sao anh cứ mãi trẻ con chẳng lớn lên được tí nào vậy? Phải sống có trách nhiệm chứ!

– Cha cha cái gì, trách nhiệm cái gì, tôi không cần đứa con đó. Cô đẻ thì cô nuôi đi! Nha!

Lấy nhau vì tình yêu, vượt qua bao thử thách mới đến được với nhau, có con cùng nhau thì anh thay đổi 180 độ như vậy. Tiền mất, tình không còn nhất là đứa con trong bụng là chiếc cầu nối cuối cùng giữa em với chồng chồng chẳng cần khiến em như chới với, hụt hẫng.

Thai lớn rồi, muốn phá phải cắt nhỏ, em quyết định cho kỹ đi! Dạ bác sĩ ơi, em quyết định là…

Rồi, chẳng hiểu quỷ đưa đường thế nào em lại đổ lỗi cho con, vì từ lúc mang bầu đến giờ em liên tục gặp trục trặc với chồng, trước giờ nào có. Rồi em nghĩ đến việc phá thai… Chần chừ mãi, đến khi thai được 6 tháng em quyết định bỏ thai vì cho rằng con là oan gia. Khi vào phòng phá thai, người ta bảo:

– Thai 6 tháng rồi em có chắc muốn phá thai không?

– Dạ chắc!

– Vì thai đã lớn nên chị phải cắt nhỏ thai nhi mới có thể lấy ra hết được nha đồng thời làm sạch tử cung mẹ. Nếu không sẽ ảnh hưởng đến mẹ đấy!

– Ủa, chứ không phải hút sao chị?

– Thai chỉ hút được khi còn nhỏ thôi, giờ lớn rồi phải cắt. Sao em quyết định đi!

Trước giờ em cứ nghĩ phá đơn giản lắm chứ, cứ uống thuốc vào là ra thai thôi hoặc hút chứ, còn cắt em chưa bao giờ nghe cả. Trời ơi, 2 từ cắt nhỏ thai nghe sao muốn rùng mình quá? Chắc là con sẽ đau đớn lắm, con đau còn hơn em bị chồng phản bội, khoắng hết tài sản bao nhiêu năm tích cóp của em cho gái nữa.

Con giờ đã 6 tháng, đã mang hình hài của một đứa trẻ chỉ vì người chồng không ra gì mà em giết con ư? Một người đàn bà, một người mẹ mà lại làm thế với con mình ư? Sao lại đi đánh đổi tính mạng của con mình với người đàn ông không ra gì? Giữa lúc đó, tiếng con máy đạp trong bụng như đánh thức em các mẹ ạ. Em điên rồi, hình như em điên rồi, sao em lại phải giết con kia chứ.

– Sao, em quyết định xong chưa?

– Rồi chị ạ!

– Vậy chuẩn bị làm thôi!

– Không, em không phá nữa!

Em rời khỏi phòng khám về và bắt đầu lên giây cót tinh thần cho mình. Em không cần người chồng đó, em sẽ sinh con và nuôi con mà không cần cha. Em sẽ làm mẹ đơn thân các mẹ ạ!

Thai lớn rồi, muốn phá phải cắt nhỏ, em quyết định cho kỹ đi! Dạ bác sĩ ơi, em quyết định là…

Tình cờ em đọc được bài thơ này cũng rất hay, chia sẻ cùng các mẹ nào đang có ý định phá bỏ con như em!

Tâm sự với mẹ
(Cho những ai đan tâm dứt bỏ giọt máu của mình)

Mẹ bỏ con rồi con biết tìm mẹ ở đâu?
Con lạc bước giữa dòng đời hối hả
Lời mẹ dặn chiều thu nào vội vã
Con nghĩ hoài mà chẳng hiểu tại sao

Tuổi trẻ nào không cháy bỏng những khát khao,
Mẹ đốt mình một đêm lao xao gió
Cho ước mơ vội cuốn nhanh như cơn gió
Con tượng hình giữa nhận và cho..

Mẹ hằng ngày day dứt những âu lo
Cơm, áo, gạo, tiền..nỗi lo đời thực
Sinh con ra con sẽ nhiều cơ cực
Nhưng, lí do nào đủ sức thuyết phục con?

Con bạc phước nên phận số héo hon
Con không trách, lỗi lầm đâu tại mẹ
Thượng đế bảo, con nào dám không nghe
Nên mẹ hỡi, con sắt se lòng, từ giã.

Và con ngỡ mình sẽ gọi được tiếng cha
Thiêng liêng lắm phút giây con chờ đợi
Nhưng mẹ ơi, hạnh phúc đâu gần cho tay với
Con vỡ òa, chới với phía không ai.

Có thể rồi nơi ấy, những ngày mai,
Mẹ sẽ quên con như mẹ chưa hề có
Con lầm lũi bàn chân non bé nhỏ
Đi giữa cuộc đời mặc cho gió và mưa..

Tác giả: Giọt Mưa Thu

Theo qtcs