bỏ chồng
Ai bắt một phụ nữ khi đã làm vợ thì phải đầu bù tóc rối? - Ảnh minh họa

Nếu tôi  có một đứa con gái sắp lấy chồng, điều đầu tiên tôi dạy con gái của mình sẽ là làm cách nào bỏ chồng chứ không phải chăm chăm giữ chồng.

Tại sao tôi lại dạy con cách bỏ chồng? Chắc hẳn nhiều người cũng thắc mắc và nghĩ rằng tôi vô lý, thậm chí có phần ngang ngược, quá đáng. Đúng vậy, tôi sẽ dạy con cách bỏ chồng, thay vì dạy nó công – dung – ngôn – hạnh, dạy thêu thùa may vá, dạy cơm bưng nước rót.

Tôi cũng không đủ khả năng phòng the để dạy con khả năng giữ chồng bằng cách thõa mãn nhu cầu sinh lý. Tôi cũng không đủ khả năng khéo léo để giữ mình đẹp mãi trong mắt chồng, càng không đủ khả năng nín nhịn để tha thứ các lỗi lầm nếu chồng mèo mỡ gà đồng.

Tôi càng không đủ kinh nghiệm đối nhân xử thế để có thể dạy con gái cách phục vụ, hầu hạ các bà mẹ chồng quá ư khó tính. Nếu được, tôi sẽ dạy con mình cách chung sống hòa bình với bà mẹ chồng, hay cố gắng đừng làm phật ý bà ta. Đó là trên nguyên tắc, không để thiệt thòi về phía con gái mình.

Tất nhiên, tôi cũng không dạy con gái tôi ngỗ ngược, hỗn láo. Mà nó sẽ đứa con gái thân thiện, nhẹ nhàng, biết ăn những món mẹ chồng nấu, hay nấu những món mẹ chồng thích, biết phụ dọn dẹp, rửa chén bát mỗi khi nhà có việc.

Tuy nhiên, sẽ không phải là ô sin cao cấp, đầu tắt mặt tối, đêm ngày cặm cụi việc nhà. Nếu về nhà chồng mà trở thành đứa ô sin như thế, tôi xui con tôi bỏ chồng, để về nhà tôi nuôi, hoặc ra ngoài sống riêng, hẹn hò với một chàng trai khác.

Con gái tôi không phải đẹp xuất sắc, vì tất nhiên, tôi cũng không phải là người đẹp và chắc chắn bố nó cũng không phải là tài tử Hollywood. Nhưng, nó sẽ là đứa biết làm đẹp cho bản thân, biết chăm chút tóc tai, mặt mũi cho gọn gàng, quần áo tươm tất, thơm tho. Đẹp thì vừa vừa nhưng phải sạch và thơm. Ai bắt một đứa con gái khi về làm vợ thì phải đầu bù tóc rối?

bỏ chồng
Ai bắt một phụ nữ khi đã làm vợ thì phải đầu bù tóc rối? – Ảnh minh họa

Con gái tôi sẽ không phải là đứa chỉ chăm chăm nghe lời chồng. Nó sẽ là một đứa con gái bướng bỉnh, cứng đầu. Nó sẽ là đứa biết cãi chồng đúng lúc. Tôi sẽ dạy nó biết lắng nghe, để biết đâu là điều đúng, điều sai, đâu là điều nên nghe và đâu là điều cần phản bác.

Và tôi cũng sẽ dạy con cách tôn trọng ý kiến cá nhân của mọi người xung quanh, nhất là với chồng của nó. Biết giữ ý kiến cho riêng mình không có nghĩa là con sẽ tranh cãi khi bất đồng quan điểm.

Con gái tôi sẽ rất cần một gia đình hạnh phúc, vì thế nó sẽ chăm chút cho tổ ấm của mình. Nhưng tôi sẽ cho con một chút bất cần, để con tôi biết buông bỏ những điều không phù hợp với mình.

Tôi sẽ dạy con biết cách rời khỏi môi trường khiến con cảm thấy áp lực, mệt mỏi, và không tạo được hạnh phúc cho mình. Buông bỏ không có nghĩa là buông xuôi – tôi sẽ dạy con cách phân biệt hai từ ấy. Con sẽ phải có nghị lực và niềm tin để phấn đấu và cũng là để có thể bắt đầu với một cái mới – tốt hơn.

Có ai nói tôi ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho con gái của mình, mà không nghĩ đến cháu ngoại tôi? Điều đó, tôi cũng suy nghĩ lắm, nhưng cháu tôi chỉ sống hạnh phúc được khi mẹ và cha nó hạnh phúc.

 Một môi trường không lành mạnh, cơm không lành, canh không ngọt thì đứa trẻ có phát triển tốt, sẽ lành lặn hay khuyết tật về tâm hồn? Đứa trẻ cần tình thương yêu chứ không phải cần sự căng thẳng từ hai phía. Con gái tôi không cần sống với chồng vì con, nó chỉ cần sống vì bản thân mình, và yêu con theo cách của nó.

Một người mẹ đơn thân, hay một người mẹ trẻ tái hôn mang theo một đứa trẻ về gia đình mới, đứa trẻ sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Đúng vậy, tình yêu ấy có thể khuyết đi một chút về phía người cha, nhưng sẽ được bù đắp biết bao nhiêu từ phía người mẹ. Đứa trẻ lớn lên sẽ không phải hứng chịu những trận cãi vã, bạo hành về thể xác lẫn tinh thần, trái lại, nó sẽ được yêu thương tuyệt đối và sống trong tình yêu thương ấy mãi mãi.

Điều cuối cùng, tôi sẽ dạy con gái mình rằng, hãy sống thật an vui, làm những điều mình thích, những điều mà bản thân con thấy rằng, đó là niềm vui sống. Công việc của con phải thật ổn định, phải thực sự truyền cảm hứng cho cuộc sống của con.

Gia đình phải là nơi con cảm thấy an vui khi trở về. Chồng phải là người đàn ông con yêu nhất, và muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho anh ta. Con cái phải là những mầm non mà con yêu thương và chăm sóc mỗi ngày, chúng phải nhận được niềm vui lấp lánh từ đáy mắt con.

Ai làm cha làm mẹ mà không mong muốn con mình được hạnh phúc? Tôi cũng vậy. Tôi mong muốn con gái mình được hạnh phúc gấp ngàn lần tôi bây giờ. Nếu không hạnh phúc, con tôi cần phải thay đổi bản thân, kể cả thay đổi chồng.

Thy Nhân Lê